DANH MỤC
HOTLINE: 04 3640 1905 - 0936 336 389

»

 
Xe của công ty du lịch vietpower xuất phát từ Hà Nội lúc 7 giờ sáng đưa chúng tôi đến với thị trấn Mai Châu xinh đẹp. Một ngày đẹp trời với nắng nhẹ, nơi đây chào đón chúng tôi bằng sự mát mẻ của bốn bề núi biếc, đồng xanh và những nếp nhà sàn giản dị, hiền hòa. Điểm dừng chân đầu tiên của chúng tôi là đèo Thung Khe ngự giữa núi rừng hoang sơ hùng vĩ. Từ đây chúng tôi có thể chiêm ngưỡng toàn cảnh thung lũng Mai Châu mơ màng trong sắc xanh cây cỏ, những nếp nhà sàn bé xinh nằm êm đềm giữa không gian thanh bình, yên tĩnh.
 
Đèo Thung Khe
 
Các thành viên trong đoàn tranh thủ ngắm cảnh và chụp những bức ảnh ấn tượng cùng thiên nhiên. Tôi thong thả hít hà không khí trong lành, mọi lo toan căng thẳng dường như bay đâu hết chỉ thấy lòng nhẹ nhàng và bình yên đến lạ. Những chiếc lán nhỏ được xây dựng thủ công, là nơi bà con vùng cao chào bán nông phẩm, cũng là nơi dừng chân nghỉ ngơi của du khách gần xa. Thỉnh thoảng có vài nhóm khách nước ngoài cũng ghé vào các lán, người dân bản lại đon đả niềm nở mời khách thưởng thức những đặc sản của núi rừng như mật ong, cơm lam, ngô nếp... Chúng tôi cũng tranh thủ mua mấy bắp ngô nếp vừa nhâm nhi vừa trò chuyện vui vẻ cùng nhau.
 
Đèo Thung Khe
 
Hành trình tiếp tục đưa chúng tôi đến với Bản Lác. Chiều xuống, chúng tôi cùng nhau quây quần vui vẻ bên bữa ăn truyền thống của người dân bản nơi đây. Cơm có các món như: măng đắng, cá đồ lá chuối, trâu xào măng chua...cùng chum rượu cần ngất ngây. Đây là lần đầu tiên tôi được thưởng thức những món ăn này, lạ miệng nhưng rất ngon. Đặc biệt là trong không khí ấm cúng và nồng hậu, tràn đầy tiếng nói tiếng cười.  Bác chủ nhà đứng tuổi gương mặt hiền từ ngồi ngâm nga kể cho chúng tôi nghe câu chuyện truyền thuyết về nàng Han, một truyền thuyết nổi tiếng của người dân tộc Thái. 
 
Ẩm thực Mai Châu
 
Đêm dần buông xuống, bản Lác càng lộ rõ nét bình yên của nó, một chút sương chiều còn đọng trên những giỏ lan treo trước thềm nhà sàn, khung cửi đặt cạnh cửa sổ đang thêu dở những mảnh thổ cẩm đủ màu sắc như thảm hoa. Xa xa những nếp nhà sàn bắt đầu lên đèn, cả thung lũng Mai Châu như mơ màng trong hơi thở của núi rừng.
 
Khung cửi
 
Thầy trò chúng tôi đốt lửa trại ca hát nhảy múa tới tận khuya, chẳng ai muốn rời cuộc chơi. Ánh lửa bập bùng ửng hồng lên những gương mặt. Những trò chơi, những phút giây ngẫu hững cùng guitar bên ánh lửa, những cái nắm tay thân tình kéo chúng tôi lại gần nhau hơn. Mười 12 năm học trôi qua như một giấc mơ. Những chuyến đi chơi cùng nhau vui vẻ như thế này là những khoảnh khắc vô giá sẽ theo mãi chúng tôi trên mỗi chặng đường đời sau này. 
 
Đốt lửa trại Mai Châu
 
Chúng tôi còn ở lại Mai Châu đến ngày hôm sau. Sáng sớm tinh mơ, tôi và nhóm bạn thân đã rủ nhau dậy thật sớm, thuê xe đạp đi dạo quanh bản, hít hà không khí trong lành tinh khiết của ruộng đồng, của muôn loài hoa dại. Tôi thích đem theo chiếc máy ảnh cá nhân để chụp lại những bức ảnh đẹp của thiên nhiên, cỏ cây hoa lá. Ở đây có rất nhiều loài cây cỏ lạ mà tôi không biết tên, cũng chưa thấy bao giờ, nên tôi thực sự rất hứng thú với chuyến khám phá nho nhỏ này của riêng mình.
 
Mai Châu buổi sáng
 
Hành trình tour đưa chúng tôi đi tham quan thung lũng Mai Châu để tìm hiểu nét sinh hoạt văn hoá đặc sắc của đồng bào dân tộc Thái trắng tỉnh Hoà Bình, thăm các cơ sở sản xuất hàng thổ cẩm mỹ nghệ… thỏa sức ngắm nhìn những ngôi nhà sàn đơn sơ nằm ẩn hiện dưới cánh rừng đại ngàn, những con suối như những dải lụa trắng uốn lượn giữa một màu xanh của sông của núi rừng, và lắng nghe tiếng sáo du dương, trầm bổng vang vọng giữa đại ngàn bao la. Mấy đứa con gái chúng tôi xúng xính trong những bộ trang phục truyền thống của người mông, người Thái trắng đi dạo khắp bản. Trông ai cũng xinh đẹp rạng ngời chẳng khác gì những cô gái vùng sớn cước. ^^
 
 
Đồi chè là nơi đặc biệt cuốn hút tôi, những nương chè xanh mướt mát trải dài đến tận chân trời khiến tôi liên tưởng đến những cảnh quay đẹp trong một bộ phim điện ảnh nào đó mà tôi đã từng xem. Tôi nghe nói vào mùa đông, mùa chè ra búp non quang cảnh nơi đây còn đẹp hơn thế nữa. Chúng tôi nắm tay nhau tung tăng chụp ảnh. Những sắc áo đỏ in logo TÔI YÊU VIỆT NAM như cháy rực giữa nương chè, khỏe khoắn và tươi vui. Chúng tôi đã có những tấm ảnh tập thế ấn tượng ở nơi đây. 
 
Đồi chè
 
Tuổi trẻ và những chuyến đi, những trải nghiệm mới mẻ như thúc giục trong trái tim tôi. Tôi thấy mình được sống trong niềm vui, trong tình thân quý của thầy cô bạn bè. Chỉ hai ngày thôi đã cho tôi thật nhiều cảm xúc. Tạm biệt Mai Châu xinh đẹp, hứa hẹn một ngày trở lại không xa.